Hynorieos0408
[ Oneshort ] Chiếc Nhẫn Cưới và Tờ Tiền Đô

[ Oneshort ] Chiếc Nhẫn Cưới và Tờ Tiền Đô

Tác giả:

89 20

11 giờ 20 phút tối, trong một khu nhà bỏ hoang, nơi có những thành viên cốt cán của một tổ chức tội phạm đang đứng xem buổi hành hình những kẻ phản bội. Kokonoi xem đồng hồ, thấy còn 40 phút nữa là sang ngày mới. Tiếng mấy tên đồng bọn của gã nói chuyện khá ồn ào, tuy nhiên Kokonoi chẳng bị ảnh hưởng gì mấy. Gã, với tâm trạng rất tốt, đang mong cho buổi hành hình sớm kết thúc, mà tốt nhất là xong trước 12 giờ. Vì ở nhà, có người đang chờ gã. Gã cười tủm tỉm với suy nghĩ đó. Nụ cười ấy bị mấy tay đồng bọn của gã nhìn thấy, mặt mày họ nhăn nhó cả vào, vì ngoài gã ra, cả bọn ai cũng còn độc thân. "Lại đây Kokonoi, mày xử lí thằng này đi, súng đây, đừng cười nữa." "Trông ghê vãi." Kokonoi vẫn cứ cười, gã cầm lấy khẩu súng rồi nhắm thẳng vào tên phản bội tổ chức mà nhả đạn. Tiếng súng đạn ầm ĩ vang lên cùng tiếng trầm trồ của lũ đồng bọn, còn Kokonoi, gã thở dài khi thấy máu bắn cả lên chiếc vest mới mua tháng này. Còn lâu nữa mới xong việc, một lúc sau đó, Kokonoi để ý thấy đã qua 12 giờ khuya rồi.

[ Oneshort ] Tình biển

[ Oneshort ] Tình biển

Tác giả:

77 16

"Shinichirou-kun, bình minh kìa!" Shinichirou vẫn còn hơi ngái ngủ, nghe nói vậy liền ngẩng đầu lên nhìn. Mặt Trời, dù chưa nhô lên hoàn toàn nhưng vẫn đủ rạng rỡ để làm gã chói mắt, tỉnh cả ngủ. Takemichi thấy gã vội đưa tay còn lại lên che mắt thì bật cười. "Anh thấy rồi." - Shinichirou nói, gã tranh thủ lúc Takemichi không để ý mà lén nắm tay cậu chặt hơn. "Đừng có cười anh chứ." Takemichi nheo mắt, cậu thả chậm bước chân, cuối cùng lại để Shinichirou kéo tay đi. "Anh tỉnh ngủ rồi ạ?" "Ừ." - Gã đáp. "Anh nhớ ra anh có chuyện muốn nói với em." Takemichi tự hỏi đó là gì, nhưng cậu không cần hỏi lại, Shinichirou đã dừng bước. Gã quay đầu, nắm lấy hai tay cậu bằng cả hai tay gã. "Đây là một lời hứa. Anh sẽ chỉ học ba năm, rồi về anh sẽ cưới em." "Em sẽ lấy anh chứ?" Takemichi ngây ra nhìn gã. Shinichirou đang vô cùng nghiêm túc, chờ đợi câu trả lời từ cậu. "Vâng." - Cậu đáp, chậm rãi, cùng với một nụ cười dịu dàng. "Ba năm nữa nhé, Shinichirou-kun." _______________________ Tác giả: Hynorieos Ngày đăng: 29/9/2022

Marigolds

Marigolds

Tác giả:

70266 13365

[ Fanfic Tokyo Revengers ] [ AllTakemichi ] Marigolds Author: Hynorieos Lưu ý: Fanfic này không có sự xuất hiện của couple SanTake hay HaiTake. Nhân vật vẫn có thể có mặt, nhưng là để bổ sung tình tiết chứ không phải là để tồn tại tình yêu với Hanagaki Takemichi. ----------- Thuyết đa vũ trụ cho rằng ngoài vũ trụ mà ta đang sống và nhìn thấy, còn tồn tại cả những vũ trụ khác nữa. Có người tin vào thuyết này, có người không, và nếu được hỏi, thì Hanagaki Takemichi cũng sẽ đáp là không tin. Thực tế chứng minh rằng ngoài những gì ta trông thấy thì thế gian rộng lớn này còn vô hạn những thứ mà con người không biết đến, và rồi những lí thuyết mà người ta từng cho là đúng đắn thì rồi cũng sẽ trở thành không hoàn toàn. Năm 18 tuổi, Hanagaki Takemichi lần đầu tiên phải tự bác bỏ lí luận đã ngấm sâu vào tư tưởng của cậu và chấp nhận sự thật đúng đắn khác, rằng vũ trụ song song thật sự tồn tại. Ngày hôm ấy, giữa sự hỗn loạn vì loạn thông tin, có một âm thanh vô cảm vọng đến tai cậu, nói những lời khó tin vô cùng: [ Thưa ngài Hanagaki Takemichi, ngài đã bỏ mạng ở thế giới cũ vì chấn thương vùng đầu, đây là cơ hội được sống mới của ngài, hãy nắm bắt nó và sống một cuộc sống như bản thân ngài mong đợi. ] Chuyện tái sinh lại ở một thế giới mới sau khi chết, đó tưởng như là chuyện thường trong mấy cuốn tiểu thuyết hay truyện tranh viễn tưởng. Nhưng Takemichi lại trải nghiệm được điều đó, lại thêm cả việc có một hệ thống máy trò chuyện với cậu nữa càng khiến cậu thấy khó thể thích ứng được. [ Nhiệm vụ của ngài là... ]